Cầu vồng loang

0
217

Cầu vồng loang

Tác giả | Triệt Dạ Lưu Hương

Họa giả | Hà Hà Vũ

Thể loại | hiện đại đam mỹ, H văn, NP

Tình trạng bản gốc | hoàn

Người dịch: Hy Hy

Nguồn: thangmuoihai.wordpress.com

Văn án

Một ông chú thô tục làm việc ca đêm, trải một cuộc sống d*m loạn cùng một anh thợ sửa ống nước làm ca ngày.

Gã là một thằng già mới chạm đến ngưỡng cửa của độ tuổi ba mươi, mặt mũi xấu xí, cả ngày nằm ườn đêm đến là lại chui ra, quanh năm duỗi chân mặc đồ lót mà ngủ, thích sách báo đồi trụy, gánh một khoản nợ tám trăm nghìn với Ngân hàng Nhà nước, mối quan tâm duy nhất của gã là người trong lòng mình bị ông chủ cưỡng d*m.

Vẻ mặt gã thật hèn mọn, nhát gan lại sợ phiền phức, đã quen bị thủ trường hà hiếp rồi, lại còn bị đồng nghiệp lấy làm trò tiêu khiển.

Gã cứ thế chõ chân vào chuyện t**h d*c của người ta, tự hưởng thụ cơn khát cầu tự do của mình.

NHẢY THẲNG ĐẾN MỤC LỤC

REVIEW: (fofancyego.wordpress.com)

” Một nhân vật chính không có câu chuyện của riêng mình”

Đó là ý nghĩa của tôi sau khi đọc bộ này của chị Hương.

Tên thiết kế sư Phùng Đức Long, toàn chuyện được thoải mái “tôi ~ tôi ” như đang nghênh ngang kể về mình. Thật tình thì tôi chỉ thấy gã như một kẻ đáng thương đứng ngoài rìa của câu chuyện. Một kẻ đáng thương đến hèn hạ, hay hèn hạ đáng thương.

Suy cho cùng tôi nghĩ đối với gã đều đúng. Thật đáng thương khi cô đơn với sống với 2 nửa của chính mình. Một nửa sáng, 1 nửa tối. 1 nửa là thiết kế sư màu sắc Phùng Đức Long làm việc ca đêm và 1 nửa là tên sửa ống nước làm việc ca ngày. Tôi nghĩ, chắc phải cô đơn và bế tắc lắm thì con người mới phải tự phân chính mình ra làm đôi để thỏa mãn lẫn nhau. Bởi nếu không thể được sống trọn vẹn với bản ngã của mình thì thật là đáng tội nghiệp.

Có thể nói lần đầu đọc QT, cứ mong ngóng hoài gã Phùng Đức Long này rốt cuộc cũng có thành duyên với Giản Thanh hay mặc kệ là tên sửa ống nước d*m tục. Cho nên đến khúc cuối truyện Phùng Đức Long chạm mặt tên sửa ổng nước thì giống như một cái cao trào trong lòng vậy. Vậy mà cuối cùng, giữa cái thời khắc nửa sáng nửa tối đó, sau khi cao trào dần lui thì còn lại cũng chỉ là một con người cô đơn tự an ủi chính mình.

Chị Hương đúng là ヽ(  ̄д ̄;)ノ Cú sốc này hơi bị thâm =)) Phải nói là chị Hương quá thâm.

Lại quay về 2 chữ hèn nhát. Thật ra bản thân mỗi người dù ít dù nhiều cũng đều mong trong mình 2 chữ này. Nhưng có lẽ gã mang trong mình nhiều quá, nhiều đến độ một phần không thể dung nổi phải chia ra làm đôi để phần còn lại gánh bớt một ít. Tôi cảm thấy gã hèn hạ đến độ làm nhiều chuyện thật không thể chấp nhận được. Có lẽ chính bản thân gã cũng không thể chấp nhận được chính mình. Vì thế nhân vật sửa ống nước xuất hiện như một lẽ nó phải thế. Để gã có thể thỏa mãn bản tính nhục d*c bên trong mình nhưng lúc nào cũng bị chèn ép bởi nhiều thứ. Để thỉnh thoảng tên sửa ống nước có thể sỉ nhục cái bản tính đê hèn của gã. Để sống một cuộc đời khác, không còn là Phùng Đức Long đứng ngoài rìa nữa. Không còn là gã bạn thân suốt ngày mộng tưởng về cái mông của Gia Duy mà không dám động đậy. Không còn là gã công nhân viên quèn khúm núm nghe lệnh cấp trên Giản Duy một lòng ép người mình thương đến ngõ cụt. Không còn là cái bóng nửa vời trong mối quan hệ của Thẩm Mặc và Triệu Tồn Viễn.

Tên sửa ống nước dù có thể chỉ là kẻ giúp nửa đường với Điền Viên nhưng dù sao hắn với có một mối quan hệ nửa vời với Giản Thanh. Vậy vẫn còn có thể có chút hi vọng le lói chí ít cho cái tên đáng thương ấy. Xét cho cùng cho dù có là 1 thợ sửa ống nước cộc cằn, d*m tục hay 1 Phùng Đức Long hèn nhát đến khốn nạn, tôi vẫn cảm thấy con người này đáng thương đến độ cần có câu chuyện riêng cho chính mình, chứ k phải chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc chơi nhìn mọi thứ lướt qua và đôi khi đóng hờ hững 1 nhân vật phụ nào đó.

Những mảng màu loang lổ mà anh chỉ là có vết dầu mờ nhạt trên bảng vẽ.

Vậy nên Hương già à =)) Hãy viết thêm cho em nó đi ~ Để Giản Thanh hoàn thành nốt câu chuyện và để kẻ tâm thần phân liệt đó có nơi dừng chân của mình.

:”)

Toàn truyện đúng nghĩa là chị Hương đều dụng ý đem màu sắc vào truyện. Đúng bản màu của cầu vồng, sặc sỡ đủ màu như cuộc sống. Trắng, đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Vốn dĩ người ta thường hay nói 7 sắc cầu vồng chứ ít người lại nói 8 sắc cầu vồng. Vì thế chương mở đầu màu trắng đúng là có phần không liên quan đến những chương còn lại lắm. Nhưng mở đầu rặc chất H như đúng thật là rất nóng bỏng =)) ♪(´ε` )♪ Nói chung vì chị Hương ngay từ đầu đã đánh tiếng đây là H văn rồi nên không chỉ ở chương 1 mà toàn bộ đều nóng ( ^∇^)

Có rất nhiều vết loang từ mảng màu này sang mảng màu khác. Những nhân vật với câu chuyện còn để ngỏ của họ. Mà Phùng Đức Long vẫn chưa lần nào được lên sàn đóng vai chính. Trong mấy câu chuyện đó, tôi thật sự thích nhân vật Thẩm Mặc của chị Hương. Dù rất ít thôi, một khoảng hé mở nhỏ về con người này. Nhưng có vài dòng về con người này, làm tôi cảm thấy muốn biết nhiều hơn.

” Thẩm Mặc đi rồi, trà xanh mới uống một hớp để trên mặt bàn, làm người ta nghĩ sai rằng cậu ấy chỉ đi làm việc chút thôi rồi sẽ lại quay lại ấy mà. Chỉ là chúng ta đều biết, trên đời này có một kiểu người, bạn bỏ lỡ một lần, đồng nghĩa bạn đã bỏ lỡ cả một đời. Trùng hợp sao Thẩm Mặc chính là dạng người như thế.”

Cái tên Thẩm Mặc, yên lặng.

Trùng với màu lam của chương truyện.

Tất cả đều gợi một chút cảm giác về con người này.

Nhẹ nhàng và êm đềm tựa như nước.

Nhưng dịu êm cỡ nào, cũng sẽ có ngày rút cạn.

Để rồi vết tích để lại có khi là những xói mòn sâu đậm qua năm tháng không thể lấp đầy.

Phần chung giữa những câu chuyện này mà tôi cảm nhận được, đó là vì nó dở dang, mà tôi cũng chưa tìm đọc mấy bộ còn lại này. Thứ tôi cảm nhận đó là sự tiếc nuối. Giữa những mối quan hệ trong từng chương màu ấy. Tuy sắc màu có khác nhau. Vẫn cảm thấy đó là một sự dở dang nuối tiếc. Có những thứ trong quá khứ có thật tâm bao nhiêu đi chăng nữa, suy cho cùng dùng bao nhiêu nguyên nhân bạo biện mà không biết nắm giữ đi chăng nữa. Cũng như Phùng Đức Long, cũng như Giản Duy, cũng như Thu Hàn Lâm, cũng như Triệu Tồn Viễn. Tất cả bọn họ, đều đã bỏ lỡ thời khắc của mình, để mọi thứ chỉ còn là những chữ “đã qua rồi”. Mà đã qua rồi, có cơ hội tìm về hay không, đều nhờ vào tiếng duyên phận. Mà dù có duyên phận đi chăng nữa, xét cho cùng, thứ “đã qua rồi”, khi tìm lại đều là bất đồng. Vậy nên nhiều cả trong bảng màu loang sắc cầu vồng chỉ còn lại phần nhiều sự tiếc nuối.

Tiếc nuối thật dài.

Nó đánh động trong mỗi người.

Bởi lẽ tôi cũng có những sự dang dở của mình, cũng có những tiếc nuối thật dài, thật dài. Vậy nên đồng cảm một chút. Một chút thôi, vì câu chuyện của mỗi người là bất đồng. Nhưng đều loang vào nhau. Vì cuộc sống đa màu như thế. Có đôi khi từng chút trắng, đỏ, vàng, cam, lục, lam, chàm, tím đều đã có thể từng trải qua một vài lần. Suy cho cùng chính là nên quý trọng thứ mà mình có. Dù là màu sắc nào cũng được, tận hưởng trước mắt. Cuộc sống dài lâu mới trọn vẹn muôn vẻ.

ヽ(●´∀`●)ノ


Tự chương + CHƯƠNG 1: THIÊN MÀU TRẮNG

CHƯƠNG 2: THIÊN MÀU ĐỎ

CHƯƠNG 3: THIÊN MÀU CAM

CHƯƠNG 4: THIÊN MÀU VÀNG

CHƯƠNG 5: THIÊN MÀU LỤC

CHƯƠNG 6: THIÊN MÀU XANH

CHƯƠNG 7: THIÊN MÀU LAM

CHƯƠNG 8: THIÊN MÀU TÍM

CHƯƠNG 9: HẬU KÝ

 

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here