Minh nguyệt chiếu Nghê Thường

0
172

(Trăng sáng chiếu khúc Nghê Thường)

Tác giả: Mộc Vũ Linh Âm

Biên tập: Gyoku

Thể loại: cổ trang, võ lâm giang hồ, nhất thụ nhất công, một chút ngược luyến tàn tâm

Pairing: Triệu Thuyên x Tử Du

Nội dung:

Cả công cả thụ trong này mặt đều rất dày, mình đọc mà cũng thấy bó tay. Ngược luyến chút đỉnh, còn là cười từ đầu truyện tới cuối truyện. Một trong những bộ yêu thích của mình.

Văn án

Kim Tống giằng co, thời cuộc phân loạn.

Đứng đầu Thế ngoại ngũ tuyệt, Thái Hoa Hầu Triệu Thuyên lấy vương hầu chi tư khiếu ngạo thiên hạ, không ai bì nổi.

Trên đời này còn có cái gì là hắn không có, không thể chiếm được?

Lại không nghĩ tới Triệu Thuyên tâm tâm niệm niệm nghĩ lừa tới tay, dĩ nhiên là một bán xuất gia hòa thượng!

Thánh cư sĩ Tử Du, tinh tu Phật lý, thiền tâm thanh tịnh, được Thiền tông ngũ gia thất phái coi như chưởng giáo.

Hắn lòng mang đại từ bi chỉ nghĩ ngăn cản họa chiến tranh Kim Tống, cứu vạn dân đang thống khổ, vì thế hắn không thể làm gì khác hơn là thỉnh cầu Triệu Thuyên giúp đỡ.

“Tỉnh chưởng thiên hạ quyền, túy ngọa mỹ nhân tất”

Thế nhưng, nếu như giang sơn cùng mỹ nhân không thể lưỡng toàn… Hắn lại nên lựa chọn như thế nào?

Không hiểu phong tình Thánh cư sĩ, tương tư muốn điên Thái Hoa Hầu.

Lại sẽ vì giang sơn như tranh như họa, phổ ra một tuyệt thế chuyện xưa như thế nào đây…

________________________________________

Chú giải

Bối cảnh lịch sử: Nhà Tống (960-1279) được coi là một trong năm triều đại lớn trong lịch sử Trung Hoa, phân biệt là Bắc Tống triều (960-1127) và Nam Tống triều (1127-1279). Thời Bắc Tống, thủ phủ của họ ở Khai Phong và triều đình nhà Tống kiểm soát toàn bộ Trung Hoa, sau khi nhà Tống mất quyền kiểm soát ở phương bắc vào tay tộc người Nữ Chân (nhà Kim) và phải lui về phía nam sông Dương Tử, lập kinh đô ở Hàng Châu, lịch sử gọi đây là triều Nam Tống. Năm 1234 nhà Kim bị người Mông Cổ chinh phục và năm 1279, người Mông Cổ thống nhất Trung Hoa, bắt đầu thời nhà Nguyên.

Truyện diễn ra vào đầu thời Nam Tống, cụ thể là thời vua Tống Cao Tông, sau khi Nhạc Phi chết khoảng 10 năm, tức là khoảng sau năm 1152

Nhân vật lịch sử:

Tống Cao Tông (trị vì từ 1127 đến 1162) là vị vua thứ mười của nhà Tống đồng thời cũng là vị vua đầu tiên của triều Nam Tống. Trong thời ông, Kim Tống nhiều lần đánh nhau, trong đó nhà Tống nhiều lần chiếm ưu thế nhờ có các tướng tài giỏi như Nhạc Phi, Hàn Thế Trung… Nhưng họ bị tể tướng Tần Cối hãm hại, Nhạc Phi bị xử tử, Hàn Thế Trung và các tướng khác bị đuổi khỏi triều đình, từ đó nhà Kim không còn trở ngại Nhạc Phi nữa, nên nhà Tống thường bị đánh phá không thể chống đỡ được, hoàng đế Cao Tông lại là người nhu nhược hèn nhát, nghe lời Tần Cối, nhiều lần hòa hảo với nhà Kim. Năm 1162 Cao Tông nhường ngôi cho con nuôi là Triệu Thận, trở thành hoàng đế Tống Hiếu Tông.

Nhạc Phi (1103 – 1142) là danh tướng chống quân Kim thời Nam Tống, ông đã đánh với quân Kim 126 trận và toàn thắng, là một trong những vị tướng nổi tiếng nhất lịch sử Trung Quốc. Ngày 25 tháng 12 năm Thiệu Hưng 11 (1141) Nhạc Phi cùng con trai mình là Nhạc Vân bị Tần Cối thuốc chết tại Phong Ba Đình thuộc Đại Lý Tự, Lâm An.

Hoa Nhị phu nhân: tương truyền là một đại mỹ nhân. Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dận từng ngưỡng mộ tài danh của Hoa Nhị phu nhân. Nàng là quý phi của Hậu Thục chủ – Mạnh Sưởng, xuất thân là một ca kỹ ở Thanh Thành (nay ở phía đông nam thành phố Giang Yến). Khi Tống diệt Hậu Thục, chỉ dùng có 1 vạn quân, 14 vạn quân Hậu Thục không chiến mà hàng, Hoa Nhị phu nhân theo Mạnh Sưởng lưu vong về phương bắc, đêm nghỉ ở Gia Minh dịch trạm, cảm hoài nỗi buồn nước mất nhà tan, đề lên vách quán bài “Thái Tang Tử”. Nhưng vì quân kỵ thôi thúc nên bị mất hết một nửa, cứ viết được một chữ lại rơi lệ.

Minh nguyệt chiếu nghê thường: chữ 《霓裳》 có hai nghĩa, một nghĩa là hiểu theo nghĩa của từng chữ, chữ nghê《霓》có nghĩa là mây ngũ sắc (loại mây đủ màu thường thấy vào lúc bình minh hoặc hoàng hôn), và chữ thường《裳》có nghĩa là xiêm y trang phục, suy ra “nghê thường”《霓裳》là bộ xiêm y rực rỡ như mây ngũ sắc .Còn một nghĩa khác, “nghê thường”《霓裳》ở đây là khúc “Nghê Thường Vũ Y”, trong truyện có nhắc tới, là điệu múa Dương Quý Phi Dương Ngọc Hoàn độc diễn cho vua Đường Minh Hoàng (có tích nói là Đường Minh Hoàng nằm mơ thấy mình lên cung trăng, học được điệu múa từ các tiên nữ và đem về nhân gian). Theo mình thì chữ “nghê thường” trong “Minh nguyệt chiếu nghê thường” được hiểu theo nghĩa thứ hai________________________________________

MỤC LỤC

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ NHẤT: TRÊN SÔNG CẢN ĐƯỜNG)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ HAI: ĐÊM LỄ TRUNG NGUYÊN)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ BA: SANH NGỪNG CA XƯỚNG)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ TƯ: TRĂNG TRONG GIẾNG)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ NĂM: LỜI THỀ BA KIẾP)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ SÁU: MỘT TIẾNG KÊU CHẤN ĐỘNG THẾ NHÂN)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ BẢY: CHƠI LỬA TỰ THIÊU)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ TÁM: TƯƠNG TƯ THÀNH TRO)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ CHÍN: GIEO NGHIỆT NHÂN, GẶT ÁC QUẢ)

Minh nguyệt chiếu nghê thường – CHƯƠNG THỨ MƯỜI: CHẮP TAY GIANG SƠN)

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here