Tảng Ương Thác

0
266

Tảng Ương Thác

Tác giả: Tảng Ương Thác

Thể loại: GL, Xuyên Không, Bách Hợp,  Ngược, Sủng, HE

Edit: tịnhquân

Nguồn: bachgiatrang.com

Tóm tắt:

“Các ngươi biết gì chưa? Ta nghe cha ta nói, Nữ hoàng Bệ hạ chúng ta từng có một Phò mã. Phò mã không ngờ là nữ nhân, lại chính do Nữ hoàng chọn!” Một thằng nhóc bàn tán tin tức mình nghe được cùng chúng bạn ở bên đường.

Sơn thôn nho nhỏ nhận được tin tức kinh thiên:

Thiên hạ thay đổi, Tiên Hoàng băng hà. Người nối ngôi chính là con gái của Hoàng đế thương yêu nhất – Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân – Trưởng công chúa – Mẫn Lâu Tiêu Vận! Mà Không phải Thái tử, cũng không phải Tam hoàng tử!

Ngay sau đó, lại nhận được thêm tin tức kinh thiên khác. Hoàng bảng ghi rằng: Nữ hoàng đại hôn! Nữ hoàng từng gả cho một nữ nhân – chuyện đã từng oanh động thiên hạ – tuy nhiên, người nay đã không còn tồn tại. Nữ hoàng đại hôn. Và Hoàng phu lần này chính là anh trai của Phò mã lúc trước…

“Bệ hạ, ngài hãy nghỉ ngơi. Mấy ngày nữa là đại hôn rồi.” Tổng quản công công bên cạnh Mẫn Lâu Tiêu Vận khuyên giải.

Mẫn Lâu Tiêu Vận mỏi mệt xoa bóp huyệt thái dương, nàng hít một hơi,  ánh mắt mê ly nhìn bên ngoài, mà trong lòng thì đắm chìm trong suy nghĩ khác…

“Ta – Vệ Mặc Ương, vĩnh viễn tuyệt giao cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mong kiếp sau không gặp!”

Lời nói ngày đó rõ ràng ở trước mắt mà giống như mới xảy ra hôm qua. Dằn cảm xúc xuống đáy lòng sâu thẳm, cái cảm giác vô lực đó, chỉ có nàng mới hiểu…

“Không tốt, Phò mã gia! Tam hoàng tử mang người tới nói là phụng chỉ bắt ngài. Nói ngài thông đồng với địch, phản quốc, nói ngài là loạn thần tặc tử!” Lão quản gia hoảng loạn, đứng trước mặt Phò mã gia bình tĩnh ngồi viết gì đó.

Phò mã nhìn lão quản gia, “Phúc bá, ông làm việc ở Chấn quốc Tướng quân phủ hơn hai mươi năm, tận tâm tận lực cho tới bây giờ, Mặc Ương cảm tạ Phúc bá chiếu cố. Hiện giờ đại thế đã mất (không thể cứu vãn). Thiên hạ cũng yên bình. Phúc bá, mang mọi người trong phủ đi cửa sau đi.”

Phúc bá nhìn Phò mã gia bình tĩnh… Phò mã từ bé không phải là người lãnh đạm, nhưng từ khi chuyện đó xảy ra, cho đến bây giờ trở thành Phò mã thì lại giống như hiện nay. Phúc bá biết, mình phải nghe lời nàng nói, mang tất cả mọi người rời đi.

Phúc bá thở dài mà đi. Ông sai người thu thập hành lý, mang thêm những thứ có giá trị trong phủ, và hy vọng Trưởng công chúa nể mặt tình nghĩa phu thê mà tha mạng cho Phò mã…

Vệ Mặc Ương bình tĩnh nhìn Phò mã phủ trống lốc,  tự giễu mà cười:

“Thông đồng với địch, phản quốc? Ha ha… Hay cho thông đồng với địch, phản quốc! Mang ta đến gặp Mẫn Lâu Tiêu Vận!” Sự bình tĩnh nháy mắt trở nên điên cuồng.

Tam hoàng tử nhìn Vệ Mặc Ương đỏ mắt, lạnh lùng cười: “Ngươi còn không hiểu? Tỷ tỷ ta chưa bao giờ yêu ngươi! Người nàng yêu vĩnh viễn chính là Vệ Hoa Dương, anh trai của ngươi! Ha ha ha… Vệ Họa Lâu, ngươi vĩnh viễn chỉ là người thay thế mà thôi. Ngươi cho là ngươi sửa tên Vệ Mặc Ương thì ngươi sẽ khác anh ngươi? Ngươi lừa mình dối người thật đúng là không tồi đấy!”            Những lời của hắn đã đâm sâu vào lòng nàng. Vệ Hoa Dương… Mẫn Lâu Tiêu Vận… nàng không thể không tin lời hắn nói… ‘Phụt!’ Nàng phun máu. Máu của tim nàng…

Vệ Mặc Ương, ngươi là đại ngu ngốc từ đầu đến đuôi…

“Người đâu, mời Phò mã gia đến Tông Nhân Phủ làm khách!”

“Rõ!”

Nhìn thị vệ tiến lên bắt mình, nàng lạnh lùng cười: “Vệ Mặc Ương ta vĩnh viễn sẽ không làm tù nhân! Chỉ vài thị vệ mà đòi bắt ta?”

Trong nháy mắt, nàng đảo người bay tới bên cạnh thị vệ và thả người nhảy ra khỏi Phò Mã Phủ. Nàng phải tìm được Mẫn Lâu Tiêu Vận để hỏi; nàng là Vệ Mặc Ương, tuyệt thế vô song; nàng sẽ không thua, cũng không chịu thua! Cho dù là chấm dứt, cũng phải chính cô ta nói! Nàng không tiếp thụ được cái chấm dứt không minh bạch!

Hắc y nhân rốt cuộc muốn dẫn mình đến đâu? Phía trước là vách núi rồi…

“Vì sao?” Gió lạnh vi vu. Trăng hôm nay sáng ngời. Nhưng đáng tiếc, tim lại đầy máu.

Hắc y nhân kéo miếng vải đen xuống… là Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Vệ Mặc Ương nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, y phục dạ hành cũng không thể ngăn trở phong tư phong hoa tuyệt đại của nàng.

“Thúc thủ chịu trói đi, như vậy phụ hoàng còn có thể tha cho ngươi một mạng.”

“A, Vệ Mặc Ương không phụ thiên hạ, vì sao phải nhận?”

“Ngươi biết rất rõ ràng, vì sao cố chấp như thế?”

“Ta chỉ hỏi ngươi một câu, Tam hoàng tử nói có phải thật không?”

“… . . Phải.. . .”

Sao lại có nước, là trời mưa  sao? Vì sao tim lại đau đớn đến thế này? “Thì ra là thế. . . .”

“Thúc thủ chịu trói đi.”

“Si tâm vọng tưởng!”

“Ngươi. . . . . Tội gì. .. . . Cố chấp. . Như thế…”

“Vệ Mặc Ương không phụ trời không phụ đất, càng không phụ dân chúng Trúc Lâu Quốc, vì sao phải đầu hàng?”

“Coi như. . Vì. . . Ta. . . .”

“Ngươi? Ngươi cho ngươi là ai? Ta – Vệ Mặc Ương, vĩnh viễn tuyệt giao cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận.  Mong kiếp sau không gặp!”

Câu ‘vĩnh viễn tuyệt giao’ còn lẩn quẩn ở bên tai, người đã nhảy xuống vách núi.

Máu cứng lại. Ý thức đình trệ. Mẫn Lâu Tiêu Vận trơ mắt nhìn Vệ Mặc Ương nhảy xuống vách núi.

“Tại sao… Tại sao biến thành như vậy…?” Mẫn Lâu Tiêu Vận lệ rơi đầy mặt nỉ non.

“Tỷ tỷ, tỷ biết rõ như vậy là tốt nhất. Nàng đã ra đi, xem như là tốt nhất!”

“Hoàng nhi, con sẽ là đế vương, không thể vì tư tình mà dao động! Vệ Mặc Ương nhảy xuống vực là tốt nhất!”

“Rõ ràng lúc trước nói không phải như vậy! Rõ ràng phụ hoàng nói sẽ tha cho nàng; sẽ để cho nàng tiếp tục làm Phò mã của Vận nhi mà! Rõ ràng Tam hoàng đệ còn nói nàng sẽ hiểu tất cả những con làm mà?! Tam hoàng đệ không phải đã giải thích cho nàng rồi sao?”

“Vì sao lại biến thành như vậy?”

“Ngươi không tốt với nàng, ta mang nàng đi. Mẫn Lâu Tiêu Vận, là chính ngươi buông tha nàng!”

“Tam tỷ, vì sao cho tới bây giờ ngươi không nhìn thấy ai mới là người ngươi yêu nhất?”

“Trưởng Công chúa, Thập ngũ Công chúa Lương Mộng Quốc và Tam Công chúa Kinh Thủy Quốc sáng sớm hôm nay đã rời khỏi kinh thành.”

“Tam Công chúa, ta cô phụ kỳ vọng của ngươi thôi…  Ta đã từng thề rằng ta sẽ bảo hộ nàng, yêu nàng cả đời… nhưng hôm nay cảnh còn người mất… Nàng cũng không còn…”

Nữ Đế hiện giờ – Trưởng Công chúa trước kia lại suy nghĩ về những ngày làm Công chúa tốt đẹp. Và cũng là đau khổ.


Chương 01. VỆ GIA CÓ NỮ

Chương 02. VỆ MẶC ƯƠNG

Chương 03. NẰM CÙNG THÁP VỚI QUÂN

Chương 04. MỜI DU HỒ

Chương 05. DU HỒ GẶP NHAU

Chương 06. LẦN ĐẦU TIẾP XÚC THÂN MẬT

Chương 07. TỤ HỌP TRONG CUNG

Chương 08. PHƯỢNG HOÀNG SƠN TRANG

Chương 09. NHỊN KHÔNG ĐƯỢC HẤP DẪN

Chương 10. TRÁCH NHIỆM

Chương 11. PHONG BA BẮT ĐẦU

Chương 12. CHỊU CƯỚI

Chương 13. TAM LANG

Chương 14. TAM CÔNG CHÚA KINH THỦY QUỐC

Chương 15. PHƯỢNG CẦU HOÀNG

Chương 16. TRÁI TIM MẪN LÂU TIÊU VẬN

Chương 18

Chương 19. DẠO THANH LÂU

Chương 20. ĐỌ VĂN

Chương 21. MỘ DUNG SƠ

Chương 22. BIẾN TRONG CUNG

Chương 23. HÔN SỰ

Chương 24. ẨM THỰC CŨNG LÀ TAI HỌA

Chương 25. HÔN KỲ

Chương 26. THÀNH THÂN

Chương 27. THÀNH THÂN 2

SHARE
Previous articleÁi tình còn lạnh lẽo hơn cái chết
Next article(Convert) Hai trăm

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI